Hoàng Văn Dâm
Khi còn học,tôi cũng chơi với Dâm.Tuy là đảng viên nhưng Dâm vẫn chơi với tôi.Tôi đã đến bản Mường,nơi Dâm sinh ra và lớn lên.Đây là căn nhà sàn lần đầu tôi trông tận mắt.Bên dưới trâu bà và gà lợn ở."Tầng trên" cả gia đình sông trong một phòng gồm cả phòng ngủ,phòng khách,bếp...Tôi ăn thịt thú rừng nướng lần đầu ở đây.Tôi nhận thấy người Mường sống chân thật và hiếu khách.
Một lần,sau khi học hết lớp 10,Dâm đến ở nhà tôi vài ngày để cắt "a mi đan".Từ ngày đó Dâm ra đi và không biết tin tức gì nữa.Tôi vẫn nhớ..Dâm còn một món nợ với tôi
2 Nhận xét:
Dâm phải trọ học vì nhà quá xa Sơn Tây. Cuộc sống của gia đình Dâm trong bản cũng khó khăn so với Sơn Tây. Hình như Dâm được đi học khoa Đông lực. Tôi cũng có lần vào nhà Dâm vào chủ nhật. Ngày đó tôi có cái xe đạp thiếu nhi Liên xô nên ngày nghỉ hai anh em đèo nhau về quê Dâm. Dể rôi chiều chủ nhật lại mang lương thực ra Sơn Tây cho Dâm ăn cả tháng.
Minh lúc đó có cái xe giống tôi nhưng khác màu màu của Minh có nhiều may mắn và hạnh phúc hơn
Như Kháng nói "Minh có nhiều may mắn và hạnh phúc hơn".Điều đó có phần nào đúng:tôi được sống gần cha mẹ,kinh tế không khó khăn lắm.Nhưng mọi người đâu có biết rằng:tôi phải chịu rất nhiều tủi nhục về mặt tinh thần (vì bị phân biệt đối xủ,chưa kể đến việc tôi bị tật)
Đăng nhận xét
<<< Trang chủ